watch sexy videos at nza-vids!

.
Cảm ơn bạn đã truy cập vào www.dansinhvien.wap.sh wap giải trí sex hàng đầu Việt Nam. Lưu hoặc ghi nhớ địa chỉ này lại và truy cập thường xuyên bạn nhé !
Phim Sex , Truyện Sex, Truyen Sex Hoc Sinh, Truyen Sex Loan Luan , Truyen Sex Gay , Truyện sex les, Anh Sex , Sms Kute , Kho Android , Game Online , Game Offline
Truyện Sex Cực Sướng Bắt đầu thời kỳ ngứa chim
Truyện Sex Cực Sướng Trang 1 trong tổng số 2

Truyện Sex Cực Sướng

( Bạn đang đọc Truyện Sex Cực Sướng tại www.trangwaptai.com trang wap Truyện Sex lớn nhất Việt Nam. Wap luôn luôn cập nhật truyện nhanh nhất, mới nhất, hay nhất ... đủ thể loại. Bạn hãy truy cập thường xuyên để đón đọc nhé ^^ )
Truyện Sex Cực Sướng hào mọi người ! Tôi cũng là một men trung thành chuyên đọc truyện thật ở liên xô mình. Cuộc đời tôi vốn có nhiều truyện buồn nên muốn tìm một diễn đàn kể về kí ức tội lỗi của mình. Và thế là tôi quyết định chọn cái trang web lauxanh.us để làm một hồi kí cho cuộc đời mình. Hồi kí tôi tuy nó không sâu sắc như những cái hồi kí khác nhưng tôi hứa sẽ đi đến cùng. Và tôi cũng muốn giữ thân phận của mình nên tôi xin nói trước…KHông cần biết mọi người nghĩ truyện thật giả đúng sai như thế nào, không face, không hình, không info, không tranh cãi, không giải thích. Tôi chỉ có thế viết và người đọc là các bạn thôi. Tôi viết theo thể loại hồi kí nên sẽ không có cái khái niệm gọi là chap, viết nhiu post nhiu. Cái quan trong là tôi không muốn viết quá nhiều sex nên đừng thắc mắc tại sao sex lại ít, lại này nọ . Đây chỉ là những câu truyện rất là đời thường. Nếu ai có đọc thì xin để lại cái cm để tôi còn biết có người con theo dõi hồi kí của mình. Và xin bắt đầu từ lúc vào lớp 10 Từng hạt mưa lại rơi trên mái hiên của căn nhà đã cũ vì năm tháng. Một mình nó ngồi co ro trog cái lạnh mùa đông của đà lạt. Nó lại tự cười với lòng mình, đã 15 tuổi đầu rồi còn gì. Không còn bé tí để ba mẹ phải lo nữa như lúc vài tuổi. NHớ về thời thơ ấu, nó phải đi bán vé số kiếm từng đồng dành dụm. Chắc ai nói ra sự thật này cũng đau lòng thật nhưng đến bây giờ nó vẫn không chối bỏ cái sự thật ấy. Cái sự thật đả từng đi bán vé số.Có những lúc nó bị bọn nhóc trấn lột đánh đến sưng cả cái mặt vì chống trả. Nhưng nó quyết không đưa cho bọn côn đồn một đồng. Hậu quả là bọn nó bỏ đi vì nó quá “dai” và mặt nó đầy máu me. Về nhà má nó thì lo lắng đến khóc còn ba nó thì nhởn nhơ như chưa có chuyện gì. Nó biết ba nó cũng sót cho đứa con bé bỏng của mình nhưng lòng tự tôn của một người đàn ông không cho phép ba nó mền lòng. Những tháng ngày tuổi thơ phải sống trong những lo toan của cuộc đời đã biến nó thành một thằng bất cần. Nó cũng chả có bộ óc IQ 200/200 như trong mấy truyện cổ tích nên sức học dược dạng trung bình. Lịch trình của nó thì sáng đi học, trưa về chạy khắp đà lạt để bán vài tờ trang trãi việc học. Nhưng không biết sao ông trời thấy nhà nó khổ quá nên đã giúp nó trúng được 2 vé an ủi. Đó là một hôm vì lo chơi mà 4g nó còn cầm 2 tờ vé số đơn độc trên con phố. Nản lòng nó bỏ vào túi và đi về vì nó biết giờ này ai con mua nữa. Không ngờ hôm đó nó lại trúng thật tuy là số tiền chả được nhiu đối với nhà nghèo như nó . Ba má nó đã dắt nó ra bờ kè ăn lẩu. Đó là bữa ăn mà nó nhớ nhất trong đời. Ba tuy không cười nhưng mặt đã giản ra nhìu và phẳng phất đâu đó tiếng cười mĩn. Mẹ nó thì khỏi phải nói là cười đến thế nào. Hôm nay là ngày nó biết được cái tin rất khó khăn với nó đó là phải chuyển vào sài gòn học. Nó phải xa cái đất đà lạt quanh năm tuy lanh lẽo nhưng đối với nó rất ấm áp. Nó phải rời xa ba mẹ nó sao. Nó phải rời xa những đám bạn chiến hữu sao. Nó không muốn, thật sự là nó không muốn tí nào… Chuyến xe khách bon bon chở nó và nhiếu hành khách trên con đường tối đen. Nó lại thở dài và nhìn ra cửa sổ của chiếc xe. Chỉ toàn là những hàng cây xanh u ám, chốc chốc lại thấy vài ngọn núi hiện lên trước mặt. Không biết ba má nó nghĩ sao lại cho một thằng nhóc 15t vào “núi lửa” của đất nước hình chữ S. Nơi đây có rất nhiều cạm bẫy mà nó coi trên ti vi. Nào là mại dâm, HIV, trộm cắp, bài bạc và đặc biệt phải kể đến đó là ma túy. Nó phải ở với cô chú nó sao, nó thấy không quen tí nào cả nhưng bị ba mẹ ép nên nó phải đi. Chưa tới sài gòn thì nó đã phải cởi hết 2 cái áo nó đang mặc chỉ chừa cái áo thun vì sài gòn quá nóng bức. Bình thường nếu ở đà lạt nó đã mặc đến 3 lớp áo để giữ ấm. Nhưng thời tiết ở sài gòn vốn đã nóng gắt nên nó thấy oy bức . Tuy đã được nhiều đứa bạn nói ở đây rất nóng nhưng nó cũng phải bất ngờ vì cái nóng bức ở đây. Vừa bước ra cái quán nước để chờ đứa chị họ ra đón thì cơn mưa ào ã đến cả chưa kịp hết nắng. Nó phải tự lẫm nhẫm”đúng là sài gòn, nắng mưa thất thường”. Sau 30 phút chở đợi rã rời trong cơn mưa nặng hạt thì bóng dáng 1 con ab cũng tấp vào nơi nó ngồi. Nó phải bất ngờ đúng hình trong 5s mới nhận ra bà chị trước mắt nó. Nó nhớ hồi xưa lúc bả 14 tuổi có lên nhà nó chơi. Động lại trong kí ức nó là một con nhỏ đen thui(chắc vì ở ngoài này nắng gắt quá nên đen). Khuôn mặt chả có gì đặc biệt so với những cô bạn đồng lứa. Nhưng giờ đây chỉ 4 năm sau, trước mặt nó là cô bé có nước da trắng, mái ngố, khuôn mặt vương vấn nhiều màu hồng, đôi mắt to tròn và đen láy. Diện một chiếc quần ngắn với cái áo thun đen làm nổi bật làn da trắng. Chắc có lẽ không nhở chị nói thì nó đã ngẫn ngờ vì lần đầu gặp một cô gái có sức hút đến thế: -Này, em có phải là nhóc H không “Ờ…da..da.em là H. Chị là Trang phải không” -Ukm, làm gì mà lóng nga lóng ngóng thế “Ơ dạ, e………………e mệt “ -Hay là thấy chị đẹp quá nên mê tơn roài “Bậy, thôi về e mệt quá” -Ừa, lên đi, tui chở cho mà về Nó ngoan ngoãn trèo lên chiếc ab của cô chị kute này. Từ lúc nhỏ, nó đã nói chuyện với đủ loại người nên là gì nên trình chém gió của nó cũng thuộc dạng kha khá. Hai chị em cứ thế hỏi về nhau cho đến khi chiếc ab dừng lại một căn nhà 3 tầng rộng lớn xây theo kiểu Tây. Quanh căn nhà chằng chịt những nào cây cảnh và cỏ. Cô chú nó tiếp đón rất sang trọng bằng một bữa ăn linh đình. Lần đầu tiên nó ăn được cái món gà chiên ngon đến thế. Cả những cục xương hầm thật mền, tại sao nó lại quý ư? Những lúc ở bên đà lạt nó muốn kiếm những món ăn thế này rất là khó. Không phải là đà lạt không có mà vì nó chả đủ tiền để vào những nhà hàng đó. Kinh phí đi học nó còn phải tiết kiệm nói gì đến tiền ăn uống. -Ba mẹ ở trển khỏe chứ cháu “Dạ khỏe chú” -Ừm tội cho hai đứa nó, chú chả biết phải giúp gì “……” -H này, cháu đã chuẩn bị đi học chưa “Dạ cháu không có đem gì theo chỉ có vài quyển sách với vở thôi” -Ty, tí nữa con dẫn e H đi mua đồ nhé. Ba sẽ cho tiền Chị Trang nháy mắt tinh nghịch, vừa nuốt vội cơm vừa trả lời. Người lớn mà như con nít ấy. Sau bữa ăn đó nó được chị Trang dẫn đi lòng vòng trong sài gòn và thăm cái trường học của nó. Tại vì nó chuyển vào hk1 nên nó cần phải học nhiều lắm. Trường nó là một trường tư rất lớn nằm ở quận 1. Ấn tượng đầu tiên là một ngôi trường rất rất là lớn. Lớn gấp 5 lần cái trường trung học phổ thông ở đà lạt. “Chị này, trường nó lớn nhỉ” -Ừ thì lớn, trường chị học mà lị “Chị có bạn trai chưa” Không biết sao nó lại thốt lên câu nói này. “Chết em vô duyên quá” Chị ngập ngừng vài giây cũng nói: -Ừa thì chị có rùi “Bữa nào cho e gặp anh đó nha” -Học chung trường mà cu, thế nào mà chả gặp “Ok chị iu , đi tiếp di” Bả sắm cho nó đủ thứ nào là đồ dùng học tập, áo quần, cả cái cặp với đôi giày hiệu nike cũng do bả mua nốt. Thôi kệ mình xin đi làm rùi trả bả cũng chưa muộn. Tự nhiên bả ghé vào cái tiệm mắt kính rồi nói: -Nhóc này, đo kính nha “Thôi, e xì trai thế này mà đeo kính gì” -Đeo là đeo, cấm cãi nhá “Ơ…Ơ…e không thích mà” -Phải đeo, không đeo chị không cho ăn nữa. Chết đói ráng chịu “Không rùi sao” -Năn nỉ em đó Nó phải đứng hình vài giây vì khuôn mặt dễ thương kia đang nũng nịu với nó. Ngập ngừng thêm vài giây nó đáp mà thở dài: “Nghe chị một lần đó” -Dậy có phải ngoan không Sau khi làm thủ tục nhập trình gắn liền với cái kính thì nó lại được nghe một điều kinh khủng. Đó là nó bị 1 cận độ(Hứa với mn là lúc đó ll đã la làng lên đấy, từ nhỏ có chơi game gì đâu cơ chứ). Bả lựa cho nó cái kính doremon màu đen mà cười hả hê. Bây giờ chị nó cũng ép nó cắt mái tóc bồng bềnh của bọn nhà giàu. Nhìn nó bây giờ không khác mấy thằng tri thức là mấy. Chỉ khác là nó trắng hơn bọn kia, bởi vì từ nhỏ sóng ở đà lạt. Mà mn biết đà lạt thì quanh năm lạnh và ít nắng nên nước da thằng nào cũng trắng. -Ôi nhóc ơi, em dễ thương quá cơ “Chuyện, em mà chị” -Mới nói tí đã nở cả lỗ mũi “Kệ em đi, hừ” Không khí bổng chùm xuống lạ thường. Nó phải lên tiếng để xóa tan cái không gian im lặng đó. “Mà chị có đứa bạn gái nào đẹp không” -Ôi nhóc không biết chị rồi, chị quen nhiều con đẹp lắm và dể thương lắm. Chị sẽ giới thiệu cho. “Đẹp cỡ nào, có bằng chị không” -Đẹp hơn nhiều. Hai chị em cứ những câu ghẹo nhau,cãi nhau cho đến khi căn nhà của cô chú nó xuất hiện trước mặt. Căn phòng nó ở là một căn phòng ở tầng 2 có màu xanh nhạt, có đầy đủ thứ tiện nghi. Chắc cô chú muốn nó thoải mái khi ở đây mà.Nó nằm xuống cái giường ấm áp và chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. 3 ngày sau Cô chú nó thì càng ngày càng ít ở nhà, chắc công việc đây mà. Ngày mai là nó phải vào trường mới đi học rùi. Nó cứ lo lắng là trường mới bạn mới không biết sẽ ra sao.Kệ mình xinh trai thế gia nhập quân đoàn quậy phá cũng nhanh mà. Còn cô chị Trang này thì học từ sáng đến chiều. Về nhà ăn bữa cơm cái là đi lun tới 11g mới về. Nó chỉ biết thở dài mà nói:Đúng là gái sài gòn, phức tạp quá. Nó đã xác định rõ ràng tình cảm với cô chị này là tình chị em, nhất quyết không có cái vụ yêu nhau trai gái. -Bụp, bụp, bụp “Cái gì vậy trời” -Dậy chị chở cho đi học, nhanh “Ơ dạ, chờ em tí, hix” -Nhanh nha, trễ bây giờ “Ohm” Đúng là bà chị đáng ghét, kêu nó được rùi ấy thế mà bả lấy cái gói đập đầu nó. Báo hại sáng sớm nó đã bị choáng. Chỉnh chu lại toàn diện vì hôm nay nó vào lớp vip, mà lại là học sinh chuyển lớp. Chắc chắn sẽ có rất nhiều chuyện sẽ phát sinh. Xong xuôi cả rồi nó đi xuống thấy bà chị đang ngấm nghía lại mái tóc của mình. Hôm nay bả xỏa tóc một bên nhìn trông rất là chửng chặc không giống như mọi hôm. Môi thoáng thấy ít màu đỏ nhờ cái son môi. Đôi mắt đeo một mắt kình màu đen đôrêmon giống nó. Hèn gì nó biết tại sao bả lại bắt nó mua kính đôrêmon. Vì bả muốn nó giống bả đây mà. Ôi mặc kệ! không quan tâm. Nhìn khuôn mặt mà nảy giờ nó mới ngó bộ quần áo bả măc(chắc các cụ nhà ta sẽ nhìn dưới trước nhìn trên sau đúng không). Bả mặc áo sơ mi cùng cái váy lộ nguyên cả cái đùi trắng bóc. Người ngoài nhìn vào chắc sẽ xịt máu từ ngoài vào trong quá. -Cô chủ ăn sáng rùi đi Truyện Sex -Vú, hôm nay con chở thằng nhóc ăn rùi học lun. Vú để đó cho ba mẹ con ăn -Còn nhiều mà cô, cô cứ ăn …ơ cô chủ Bà năm chưa nói xong thì bà chị này đã vọt ra chiếc xe ab để chuẩn bị đi. Cơ mà đi có 15 phút thôi mà bả mặc tùm lum thứ. Nào áo khoát, khẩu trang, mắt kính nhìn mà choáng cả con mắt. Khỏe như nó, cái nón bảo hiểm chấm hết. Trên đường đi bả còn ghé vào một tiệm phở trên đường LTK. Nghe bả kêu tô phở mà nó choáng hết người vì rợn. Con gái con đứa gì đâu mà ăn đủ thử nào gân, thịt bò, thịt gà, chả, bò viên còn thêm 2 quả trứng gà. Nó ngồi rung đùi khoái chí cá với bả chắc chắn bả sẽ ăn không hết. Ấy thế mà sau 10 phút soạt soạt cũng sạch bách tô phở.Ra khỏi tiệm phở mà mặt nó không còn hột máu . “Này chị, ăn gì ghê thế” -Ô hô, chị mà cưng “Ghế quá, ăn cả đóng thế mà chả thấy mập gì cả. em bái phục chị” -Người ta có bí quyết, nhóc chả biết gì cả “Bí với chả quyết gì ở đây” Nó xì một tiếng rùi le lưỡi ra chọc bà chị đến đỏ cả mặt lên. -Leo lên lẹ “Giận cá chém thớt” -Ý kiến không “Không, em nào dám ý kiến ý cò gì. Mắt công sáng sớm sưng cả mặt” Dọc đường nó còn nghe những tiếng huýt sáo chọc ghẹo của mấy đứa cùng trường. Không lẽ bà này có sức hút ghê gớm lắm vậy sao. Đáp lại tụi nó là cái mặt bịt khẩu trang ngó lơ bọn nó. Nó cười hả hê trước cái mặt bọn đấy:Chết chưa con, cái tội chọc gái mà bị lơ he he. Đây rồi ngôi trường LTT đã hiện diện trước mặt nó. Hôm nay trời có vẻ lạnh lanh, trên những tán cây còn có tiếng hót líu lo của vài đôi chim đang săn mồi.Những tán lá bắt đầu trổ bông đón chào một mùa xuân trước mắt ấm cúng và tươi vui “Ôi gái con nào cũng tươi hết trơn” -Con nít cũng bít để ý gái à “Ơ e nói nhỏ thế chị cũng nghe à” -Mày con nhiều điều chưa bít về bà chị này lắm “E không cần biết, biết hại não thêm” -Này nói gì đó “Nói gì bà chị cũng phải nghe chứ” Vừa nói mà khuôn mặt nó nham nhở hết cỡ, ai nhìn vào chắc cũng nghĩ nó là một thằng dê chính hiệu. -Chết nè, chết nè Cứ mỗi câu chết nè của bà chị nó bị nhéo một cái đến tê hết cả eo. “Ơ thế em đố chị nè, nếu chị thắng em làm oxin cho chị một tuần” -Nếu chị thua thì sao “Khôn đó, nếu chị thua thì cho em búng tay một cái” -Oki lun, trưởng chuyện gì chứ cái đó là chuyện nhỏ “Đố nhé: có 3 quả táo trên bàn, nếu chị lấy đi 2 quả hỏi chị còn mấy quả “ -Xì, đố thế mà cũng đố à “Thế chị trả lời đi” -1 quả chứ mấy, hỏi ngộ à “Sai bét, 2 quả cơ @@” -Sao 2 quả giải thích coi, không giải thích được ăn đấm đấy “Con gái con đứa tối ngày đánh với chả đấm” -Giải thích mau “Ờ thì có 3 quả trên bàn mà lấy 2 quả thì trên tay cầm 2 quả chứ gì nữa hỏi ngô à” -Không chịu, ăn gian, cái đồ ăn gian “Thua rùi thì đưa cái tai đây” -Hrum, nữ nhi trả thù mười năm chưa muộn. Hai đứa cứ vô tư giỡn mà không biết bao nhiu con mắt đang nhìn vào bàn tán. -Thằng nhóc ấy là ai mà đi với con bé trang 12a1 thế -Mày hỏi ngộ, làm sao tao biết. Chắc bồ nhí chứ gì -KHông phải đâu tao nghe nói nó dẫn đứa em lên mà -Nhìn thằng trắng trẻo ghê quá , có bị bê đê không. Đang đùa với bà chị thì nó nghe được cái câu con nhỏ kêu nó có bị bê đê . Nó quay ngoát lại nhìn con đó thì thấy nó đang giả bộ nc với con bạn.Cơ mà nó tính đá cho con ấy một cái lộn ruột thì con đó quay mặt về phía nó …………………………………………� �..nó bị sét đánh rùi …………………………………………� �………….. Con nhỏ mái tóc dài ngang eo màu vàng. Đã thế nói chuyện mà đôi môi cứ chúm chím nhìn dể thương vô cùng. Nước da trắng còn hơn cả nó nữa, chắc nhỏ này giữ ghê lắm trong cái đất sài gòn này.Mỗi lúc con nhỏ này cười với con bạn thì cái lúm đồng tiền xuất hiện.Chưa bao giờ mà nó gặp con nào xinh như con này, con nhỏ này chắc nhiều đứa chết lắm rùi. “Này này, nhỏ đó là ai thế bà chị” -À con đó cùng lớp với nhóc ấy,nó xinh gái đã thế nổi tiếng lém, nhắm với tới không “Thế 2 chị em mình cá đi, 2 tháng chơi không” -Ok, thua thì sao nhóc “Thua e lấy thân trả nợ 1 tháng” “Còn chị thua thì sao” -Chị bao mày ăn, thích ăn gì chị cho đó trong 1 tháng “Ô kê con gà đen, nhớ đấy” -Chị mày hứa sẽ làm “Phải cho em một điều kiện” -Nói “Chị nhờ giáo viên đổi chỗ cho em ngồi gần con đó” -Chuyện nhỏ, thôi vào lớp rồi kìa, nhóc đi tìm giáo viên đi” “Uhm, biết rồi” Sau 10 phút đi lòng vòng nó cũng gặp được bà cô chủ nhiệm lớp nó sẽ học.Ấn tượng đầu tiên là cái mái tóc đuôi gà với thân hình mình dây. “Em chào cô ạ” -Ừ, H hả em “Dạ” -Đợi cô tí cô sẽ đưa em lên lớp “Dạ” Đây rùi, cái bảng 10a1 to đùng đang hiện diện trước mặt nó. Đây là lớp dành cho những học sinh xuất sắc vào học. Chắc là do thế lực của chú nó đây mà. -Chào các em, hôm nay thứ 2 mọi người vẫn chiến đấu được chứ -Được ạ -Hôm nay lớp mình sẽ có thêm 1 bạn mới chuyển từ đà lạt vào -Vào đi em Nó bước vào hiên ngang như một ông trùm dẫn dắt cái lớp quậy vậy. Nó nhìn xung quanh thì cũng thấy được cái con chửi nó bê đê. Thấy nó cũng nhìn lại mình nên khoái chí lắm. Mãi suy nghĩ mà nó không để ý cô nói gì. -Giới thiệu với các bạn đi em “Ơ dạ, cái gì cô” -Ừ thì em giới thiệu tên mình đi “Chào các bạn mình tên H vân…vân và vân” -Chà chà cho em ngồi đâu đây “Cho em ngồi kế nhỏ tóc vàng ấy cô”(đây là suy nghĩ của nó nhé) -À, bạn trinh xuống dưới cho bạn H vào ngồi với bạn V.anh đi -Thôi cô, em hổng chịu đâu-ẻo lả ghê quá -Xuống không cô trừ điểm á -Dạ -Xuống dưới ngồi đi H “Dạ” Bề ngoài nó làm cái mặt hại não lắm chứ ở trong thì nó đang hí hửng từng giây với cái quyết định của cô. Chưa bao giờ nó thấy yêu bà chị kute của nó đến thế, về rủ bả uống trà sữa thôi. Muốn con đó nhớ mình thì mình phải chai mặt một tí. Đó là những kinh nghiệm mà nó được các đàn anh ở đà lạt truyền lại. “Hi, chào bạn, mình là H” -Biết rồi khỏi giới thiệu “Người gì mà….” Nó tính nói thì im bật vì cái nhìn của con đó, tốt nhất là im cho lành.Dù gì nó cũng biết con này tên V.anh rùi . 5 tiết trôi qua đối với nó là một cực hình, phải im bặt vì con nhỏ này không thèm nói với nó 1 lời. Nó mà bắt chuyện với con nhỏ thì con môn bị con nhỏ làm cho độn hổ. -2 thằng em, sao rùi tiến triển gì chưa “Hix, chưa chị ạ, người gì lạnh hơn cả đá nữa” -Nhiều anh chết lắm rùi, nhóc chết lấy ai ghẹo chị ha ha “Hurm rùi chị sẽ thấy” -Chị sẽ chờ “Ối đi uống trà sữa đi bà chị, đang buồn chết đây” -Ừa, đợi chị lấy xe đã “Oki, cho tiểu nhân 1p30s” -này thì tiểu nhân Sau câu đó thì nó bị ăn liên tiếp 3 4 cái liên thần chưởng vào bụng. “Con gái gì mà đánh mạnh dữ” Nó phải học buổi chiều nên sau khi hai chị em uống trà sữa xong rùi thì lại quay vào trường. Đang ngồi học mà nó lại thấy thương cho mấy anh học sinh lớp 12 bị bà chị simla đá cho vài cái đến lết lên học. Chả là cái lúc hai chị em đang đi trên sân trường thì bị 2 anh lớp 12 ghẹo bả. -Trang đi đâu về đấy -Đi đâu kệ Trang, đồ nhìu chuyện -Hay là rủ thằng nhỏ làm chuyện bậy bạ thế Mặt bả cười cười đi về phía mấy anh này. Mấy ảnh thấy bả cười cười nên cũng cười cười theo. Ai ngờ chưa được 3s thì “bụp, bụp” 2 cái đá được tung ra vào chân 2 người. Nhìn nữ tình thế mà đá hai anh này lết lun. Nó phải há hốc mồn vì bà chị này, đúng là bá đạo mọi mặt từ thông minh đến ăn rồi còn biết đánh “lộn” nữa. KHông biết sắp tới còn bất ngờ gì đây. Quay trở lại 5 tiết buổi chiều, con nhỏ V.anh lại im re nhìn lên bảng báo hại nó chỉ biết chọc mấy con kìa. Reng…reng…reng Truyện Sex Loạn Luân CUối cùng cũng hết cái tiết 5 quái đản, nó phi thẳng ra xe đi về với bà chị. Nó ăn cơm xong lại phóng lên phòng và mài mò cái máy tính bàn . Hình như lâu lắm rồi nó mới rớ tới cái máy tính. Lúc học lớp 10 ở ngoải toàn là đá banh, đi chơi chứ tiệm nét nó ít vào lắm. Sau 3 tiếng chiến đấu từ yahoo đến các diễn đàn nó đều vào tất(Trừ dd sex nhé, hồi đó ngây thơ trong trắng lắm, không như các em 10x bây giờ). Nó nằm xuống giường ngủ lúc nào không biết . Nó giật mình tỉnh giấc trong đêm khi mơ về cơn ác mộng. Có những người khi gặp ác mộng họ có thể nhớ về hoặc họ sẽ quên nó. Nó nhìn ra cửa sổ, bây giờ cũng đã hơn 4 giờ sáng rùi còn gì. Bầu trời vẫn còn tối , đâu đó thấp thoáng những con người mưu sinh . Còn có những cô chiêu cậu ấm đi chơi về sau những cuộc hoang lạc . Tiếng những chiếc xe vang vọng trong không gian yên tĩnh buổi sáng. Những tán lá cây còn động những giọt mưa sau một cơn mữa tầm tã. Nó cứ nằm đó gác tay lên tráng suy nghĩ rất nhiều thứ về những kế hoạch cho dự định sắp tới. Nó lại nhớ về ba mẹ nó, những con người sáng thức sớm đi tới tối mịt về kiếm từng đồng nuôi nó. Nó nhớ cô bạn thân tên Thư, nó nhớ thằng thịnh, đức, phúc……..Những kỉ niệm cứ ùa về cái đầu nó như một cuốn băng chạy chậm. Nó lại ngủ quên lúc nào không hay……………………………… “bụp bụp bụp” -Dậy đi học nào “Biết rùi, xuống dưới đợi em” -Ừa, lẹ nha 6g rùi “………” Nó thay cái bộ đồng phục, xịt mấy chai mà bà chị đã dắt nó đi mua. Nó thề với mọi người là lúc đó nó chả biết cái chai đó là chai gì nữa. Chỉ biết xịt nó thơm thơm nên xịt cho có. Chứ hồi đó giờ nó chả dùng đến bao giờ. Xong xuôi đâu đó nó phóng xuống nhà. Đập vào mắt nó là bà chị đang ngốn nghiến cả đóng bánh mì với thịt bò. “Chị làm gì mà ăn ghê thế” Bả ngước mắt lên nhìn nó rồi nói vội -Ý kiến không “Hì, hỏi thế thôi” Bả tiếp tục phần ăn như bị bỏ đói vậy, chưa bao giờ gặp nhỏ nào ăn như bà này. Thế mà nhìn bả nó đoán chừng cở 50 kg là cùng. Việt Nam mà tổ chức cuộc thi ai ăn nhanh nhất thì chắc bà này thắng lớn à. Có khi unesco công nhận bà chị này là người con gái đẹp hấu “ăn” nhất thế giới. Sau khi xử lý hết bánh mì với thịt bò thì nó được bà chị đèo cho đến trường. Sau khi gửi xe bả lại chỗ nó hỏi. -Nhóc em có cần điện thoại không “Ơ dạ, được không chị” -Được xài vô tư “Thế mua giùm em một cái nhóe” -Ừa, tí trưa chị chở cho đi mua “Yêu chị kute nhất nhà he he” Từ lâu nó đã có cái mong ước là được có một chiếc điện thoại . Tự nhiên nghe bà chị gợi chuyện mua một chiếc thì nó đã nhẩy cẳng lên mà vui sướng(nghĩ lại lúc đó nó trẻ trâu kinh, cái gì cũng chị chị). Hôm nay những môn học đối nó rất mới mẻ, nó chả hiểu gì vì mới chuyển vào hoc mà. Riêng nhỏ chỉ nói với nó dăm ba câu đại loại như: chào buổi sáng hay đại loai như những bài mà em không hiểu như có trach nhiệm với cô chủ nhiệm thôi chứ ngoài ra chả đùa giỡn gì. Cơ mà chỉ có thế thôi mà nó đã lăng lăng như đang ở trên mây. Mỗi lần mà nhỏ lại gần nó nói câu gì đó mùi thơm của nhỏ tỏa khắp nơi. Như có một ma lưc nào đó cuốn hút lấy nó. Nó vẫn dùng cái skill quan trọng đó là”Đẹp trai không bằng chai mặt”.Nó nhìn nhỏ mọi lúc mọi nơi , từ ra chơi đến mỗi tiết học. Nó biết nhỏ khó chịu nó lắm nhưng mặt dày mà, cứ thế mà làm. Reng…reng….reng Tiết năm đã kết thúc, vậy là nó sắp có chiếc điện thoại xài rùi. Kế hoạch nó chắc chắn sẽ tiến triển lắm đây. Bà chị chở nó đi lòng vòng khu Lkt thì thấy tiệm điện thoại nokia. Bả ghé vào nói gì với mấy người người bán hàng trong có vẻ thân thiết lắm. Sau ki lòng vòng khu nokia nó chấm ngay em 2730. 5 tiết học trôi qua êm ả với nó. Nó phải hối lộ con bạn Trinh của nhỏ mấy tô bún nó mới cho số dt của nhỏ. Thôi kệ chuyện đại sự trước mắt quan trọng hơn. “Nè bíết tớ là ai không” -?, bạn là ai “-Uhm một người xa lạ nhưng cũng rất gần bạn, luôn luôn dõi theo bạn” -Nè nói đại đi không tui không nhắn tin nữa đó “Bạn cứ gọi mình là lì lợm được rùi” -Tớ chả quen biết cậu nên đừng nhắn tin nói nhãm nữa “Bạn có phải là Vân Anh, học sinh trường LTT, lớp 10a1 đúng không” -Sao bạn biết “Mình dùng thần giao cách cảm” -Xạo quá nói thiệt đi “Ừ thì mình thấy thông tin bạn trên dd xxxx nên nhắn tin làm quen” -Ừa mình cũng đang có chuyện buồn, làm quen cũng được “THế mình phải gọi bạn là gì dây” -Gọi mình là mèo được rồi Cứ thế nó ngồi nhắn tin với nhỏ cho đền tận khuya hai đứa mới kết thúc. Nó đã nắm được chút chút thông tin về nhỏ. Nhà hơi giàu, ba má đã li dị, mới chia tay người yêu nên có nhiều tâm sự. Nó kêu nhỏ nếu muốn thì cứ tâm sự với nó đi. Nhỏ trả lời là chừng nào đủ thân thiết thì nhỏ sẽ kể cho nó……………. Nó nằm gác tay lên trán để chuẩn bị ngủ nhưng hình ảnh nhỏ cười chúm chím cứ bao quanh lấy nó. Nó thiếp đi với mớ hỗn độn cứ bao quanh lấy nó. Đột nhiên hình ảnh cô bạn tên Thư hiện diện trước mắt nó……………………….. 3 tuần trước Đà lạt 11g30p Trời hôm nay se se lạnh đâu đó còn động lại một tí sương sớm, những học sinh đang cười nói vui vẻ trong giờ ra về. Tại một quán trà sữa : -Hôm nay anh lì lợm nhà ta có tiền nên bao tụi mình vào quán trà sữa nè tụi bây ơi, tao có nghe nhầm không, Thư mày nhéo tao cái cho tĩnh coi. -Ây da.. đau quá thế là tao không mơ “Tụi bây không nghe nhầm đâu, hôm nay anh bao sân” -À không đùa không. Nhà mày như thế tiền đâu mà bao tụi tao ăn với chả uống “Hôm nay tao trúng mánh, được ông ba cho vài chục nè” Nói rồi nó móc ra cả xấp tiền tờ 1 ngàn. -Ghê ta, thế anh em mình chiến thui “Mà tao có chuyện này muốn nói với tụi bây” -Gì mà mặt mày trông nghiêm trọng thế “Cũng không có gì, vài bữa nữa tao phải vào sg ở rùi” -Hã, sao lại vô trổng học, mày ở đây học không được à “Ba mẹ bắt tao vào trong đó học” -Ừ thì ba mẹ mày ép thì mày cứ vào, lúc nào lại ra thăm tụi tao, đừng quên tụi tao được rùi “Ừ, mà nãy giờ không thấy chị Thư nhà ta lên tiếng ta” -Con gái là phải im lặng, không đú đớn giống tụi bây đâu, tao đang tập làm con gái mà Nghe xong nguyên đám lăn ra cười đến đau cả bụng vì câu nói của con nhỏ. Trong lòng nó rất vui vì con đám bạn lúc nào cũng nhớ đến nó. ……………………………. -------------------- -Reng, reng ,reng “Oa, oa 6g rùi à” Nó ngồi ngáp với dụi mắt một hồi cũng lao vào nhà tắm rửa cho sạch sẽ. Nhờ cái điện thoại mà nó không bị bà cô khó tính ấy đập đầu nữa. Sau khi thay xong cái bộ đồng phục đi học, nó thong dong tản bộ xuống cầu thang. Hôm nay bà cô hình như không có nhà hả gì đấy. -Vú năm, chị đi đâu rùi “Cô ty à, nó nói sáng sớm đi trước có công chuyện, cậu cứ đi ra đón xe buýt trước nhà mà đi học. Cô ấy có gửi cậu ít tiền” Nói xong vú năm móc ra cho nó tờ 100k, “out the heo nghe nói xe buýt ở sài gòn vé có 3 ngàn mà ta” .
Truyện Sex Cực Sướng
( Hình Minh Họa: Truyện Sex Cực Sướng )
Ghi nhớ địa chỉ www.trangwaptai.com và ghé thăm thường xuyên bạn nhé )
“Sao nhiều thế vú” -Cô bảo cậu để tiền mà ăn lun, cô ty hình như không có lại trường “Dạ , con biết rùi. Vậy là chị không đi học hôm nay à” -Ừ Nó tiu nghỉu ra trước cổng để đón xe buýt, không biết hôm nay bà chị đi đâu mà không đi học ta. Với cái mớ hổn độn ấy nó phóng lên chiếc xe buýt ngồi cùng với cái heatphone mà bà chị mua cho. Những điệu nhac du dương của nhóm westlife đang văng vảng trong tai nó. Cái trường LTT cũng đã hiện diện trước con mắt nó. RỒi thì 2 tuần cũng trôi qua êm đềm, nhỏ vẩn đối xử với nó một cách lạnh lùng. Còn bà chị thì ngày càng thân thiết như một cặp bài trùng. Hôm nay cũng là một buổi sáng như thường ngày nó phải đi xe buýt. Bà chị cứ bắt nó phải đi với bả nhưng với tính nó thì nó không thích dựa dẫm vào ai nên nó đi xe buýt lun mặc cho bà chị năn nỉ. Đến trước cổng nó đã gặp ngay “cố nhân”của nó đang ngồi uống nước cam trước cổng. -Hey, nhóc chị nè “………….” Nó làm bộ mặt giả điếc đi long nhong vào trường. Nó đi vào cổng trường mà còn nghe văng vẳng tiếng bả: -Nhóc nhớ đấy, chị bo xì nhóc lun Nó chỉ cười mỉn rùi xách cặp đi thẳng đến lớp mặc kệ bà cô đang vùng vằng ngoài cổng trường. Lên tới lớp nó quăng cái cặp vào chổ rùi phóng xuống căn tin. Nhưng mà hôm nay nó lại thấy nhỏ ngồi một mình quanh đó là những ánh nhìn của bọn đầu gấu. Nó vừa đi tới chổ nhỏ vừa nói thầm:”ai cho bọn bây nhìn gấu tương lai của tau” -Này, sao Vân Anh ngồi đây một mình thế “…………….” Nó thấp thoáng thấy vài giọt nước mắt của nhỏ. Đôi mắt ấy đang khóc sao!!!!!!!!!!! -Này tớ hỏi sao cậu không trả lời “Buồn ngồi được không” -Thế tớ ngồi được không “Tùy cậu ghế này đâu phải của tôi đâu” -Ừ ghế của chung Nói xong nó ngồi phịch xuống chiếc ghế đối diện với nhỏ. Bây giờ cảm giác hụt hẳng đang bao chùm lấy nó. Nó không buồn khi nhỏ đối xử với nó như thế. Nó buồn vì cái cách xưng hô của cô bé này làm nó thấy nản. Tự nhiên khóe môi nó nở một nụ cười nữa miệng. -Này, bị điên à, sao tự nhiên ngồi cười thế “Ừ không có gì, tự nhiên buồn cười” -Đúng là điên “Này đừng tưởng tớ hiền cậu muốn nói gí thì nói nhé, cậu chảnh quá cũng không ai ưa cậu đâu. Cậu tự coi lại bản thân mình đi, lúc không còn bạn mới thấy “ Nó vốn là một thằng ít nóng tính trước mặt mọi người, đương nhiên là càng phải nhịn trước bọn con gái. Thế mà hôm nay nó không kiềm chế được nữa. Nó đã thốt lên những lới có thể gọi là lăng mạ nhỏ. Nó xách đít khỏi cái ghế mua chai nước rùi đi thẳng lên lầu mặc kệ những thằng nhóc choai choai đang nhìn nó. Nó chắc thế nào bọn này cũng chặn đường cho nó vài đấm. Nó không sợ, từ nhỏ đã được học miễn phí của một ông thầy trên trường nên võ của nó cũng đủ phòng thân. Người ngoài nhìn vào có thể nó là một thằng mọt sách, ngu võ nhưng bên trong là một người khác. “Đừng nhìn bề ngoài mà bắt hình dong”…………………… -Này mày biết mày vừa chửi ai không Một đám lố nhố 4 thằng chặn đường nó vào lớp, nhìn sơ qua bọn này cũng chỉ là trẻ trâu thôi. “Tớ chửi ai” Nó giả bộ làm bộ mặt gây thơ trước bọn này, nó biết nếu đánh lộn người thiệt là nó. Nó có thể đánh lại bọn này nhưng đang ở trường, người phiền phức nhất chính là nó. -Mày giỡn mặt à Nói xong thằng đó vung tay đấm thẳng vào khuôn mặt nó. Nó không né chỉ vơ vội 5 ngón tay ra đở đòn của thằng ấy. Nhưng sự tình không như nó nghĩ, vừa giơ ra thì cú đấm có lực quá mạnh làm 5 ngón tay của nó bật nhoài về dằng sau ngực. Thế là nó lãnh đủ nắm đấm của thằng ấy vào mặt. Nó đã quá coi thường đối thủ khi thấy thằng đó là thằng nhỏ nhất đám. Chắc nó cũng thuộc dạng dân nhà võ nên lực đấm mới mạnh như thế. Bọn nó bỏ đi còn không quên quăng cho nó 1 câu cùng với cái đá vào bụng: -Mày đừng làm phiền Vân Anh nữa Cảm giác bây giờ của nó chỉ có chữ nhục. Trời cũng bắt đầu có những cơn mưa nặng hạt như đang xót xa cho nó khi lãnh đủ một nắm đấm vào mặt. Không phải nó đau mà là nó không chịu phản kháng lại bọn đấy. Nó sợ bọn đấy kêu người đánh nó thì chắc nó sẽ vào đà lạt sớm. Nó sẽ làm cho cha mẹ thất vọng vì mình, nó muốn ba mẹ nó thấy nó là một thằng nhóc đã trưởng thành. Nó đứng dậy lững thửng bước về trước những ánh mắt ái ngại của mọi người ở lớp khác. Vào tới lớp nó chỉ thấy vài ba đứa ngước lên nhìn khuôn mặt nó thôi chứ tất cả mọi người đều cắm cúi vào bài học mặc kệ nó làm gì. Lớp gì chỉ biết cho riêng mình chả quan tâm đến ai cả, ít nhất cũng quay lên hỏi câu” Mày có sao không”,”Mày bị ai đánh”. Vào lớp nó đã thấy Vân Anh ngồi đó, hình như cô ấy đang khóc nữa thì phải. Nhưng tại sao cô ấy khóc!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Còn đang là một ẩn số của nó. Nó ước nó sẽ là một bờ vai che chở cho cô ấy. Nó ước mình được cô ấy khóc vào cái áo mình như những câu truyện cổ tích. Nó ước cô ấy sẽ nói tất cả những muộn phiền của cô ấy ra để nó biết cô ấy buồn về điều gì………………… Nó sẽ che chở cho nhỏ……………………………… Nó tính hỏi nhưng hình như có bức rào cản giữa nó và Vân Anh nên nó chỉ biết căm lặng mà học bài. Nó tự hỏi lòng mình” Em có biết khi em khóc anh cũng buồn lắm không Vân Anh”.”Ừ thì bọn mình là trẻ con đáng lẽ không có những suy nghĩ sâu xa đó nhưng anh đã thích em rồi thì em đau 1 anh đau 10” Nó chịu hết nổi liền kéo Vân Anh lên sân thượng của trường mặc kệ những ánh nhìn của họ. Nếu ai nhìn vào chắc cũng sẽ nghĩ là” Thằng này làm gì con này nên nó khóc đó mà, mặc kệ chúng” -Buông tôi ra “Tớ không buông đấy, tớ không muốn nhìn thấy cậu khóc. Tớ biết cậu có nhiều tâm sự, tớ biết cậu có nhiều nổi lòng riêng. Nhưng cậu hãy xem tớ như một cái thùng rác mà quăng vô đó hết những tâm sự nổi lòng 1 lần đi. Hãy thảy vào đó nhửng thứ cậu muốn vứt bỏ. Cậu khóc biết tớ cũng đau lắm không” -Vì điều gì cậu lại muốn tôi vứt tâm sự cho cậu, tại sao tui khóc cậu lai đau????? nói tôi biết đi.... “Vì t..tớ thích cậu” Truyện Sex Học Sinh -Hừ nực cười, thích tôi hay thích cơ thể nóng bỏng của tôi “Cậu nghĩ tớ là một người như vậy à, cậu biết tớ thích gì của cậu không. Tớ thích đôi môi lúc nào cũng cười của cậu. Tớ thích 2 cái má lúm đồng tiền của cậu. Tớ thích đôi mắt to tròn màu xanh của cậu. Tớ thích tất cả những gì thuộc về cậu. CẬU HIỂU CHƯA!!!!!!!” -…………. “Cậu hãy suy nghĩ lại đi……..tớ đi xuống đây” Nó bước thật nhanh xuống cái cầu thang của trường. Trời mưa càng ngày càng lớn như là nổi buồn của nó đang vơi đầy. Nó buồn!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! -Này khoan đi đã, cậu có thể đi với tôi chổ này được không Nhỏ nở một nụ cười chúm chím làm trái tim nó hình như đang đập chậm lại một nhịp. “Đi đâu” -Ừ thì ngắm mưa “Đi” Nhỏ chạy lại phía nó đứng rùi nắm tay nó chạy xuống cầu thang. Trường LTT này học sinh trốn học tương đối nhiều. Các thầy cô giáo đã kêu bảo vệ canh cổng thật gắt nhưng học sinh vẫn trốn được bình thường. Đó là những ẩn số rất lớn của các thấy cô. Hôm nay nó được biết chính là cái lổ hổng đươc giấu kín bằng một lớp cỏ. Nhỏ kêu nó chui qua, nó hừ một tiếng rùi cũng chui tọt qua lỗ được khoang. Tuy có hơi chật vật và mệt vì trời mưa nhưng hai đứa đã ra ngoài được. Nhỏ nhún nhảy khắp nơi cho dù bộ đồng phục trường đã ướt nhẹp vì mưa. Nó thấy hình ảnh nhỏ bây giờ thật hồn nhiên và ngây thơ. Hiện tại: Ngày 15/11/2012 Còn lại gì sau cơn mơ Nhớ không em bao nhiêu ngày xưa ? Nhớ không em bao nhiêu ngày ướt mưa ? Nhớ không em con đường cũ ta chung đôi ? Vẫn bên nhau khi chiều mưa. Phải chăng cơn mưa kia là em ? Đến bên anh khi tâm hồn héo khô. Dẫu chưa bao lâu hạnh phúc ta trao nhau. Vỡ tan nhanh như giọt mưa. Không còn không còn giữ lấy bao ngày mưa còn bên nhau. Không còn bên cạnh anh như ngày xưa ta trao kỉ niệm ! Bây giờ con đường nơi ấy, con đường em đặt tên " đường mưa ". Giờ em đâu khi trời mưa? [ĐK] : Mỗi khi anh nhìn lại mưa trên đường mưa. Mỗi khi anh tìm bóng dáng xưa ấy đâu rồi. Nhẹ buông cánh tay xua cơn lạnh trong tim. Mong manh những niềm đau gọi tên em từ trong cơn mơ giữa đêm. Giấc mơ chỉ còn lại mưa trên đường mưa. Giấc mơ tan thành mưa ướt vai áo se lạnh. Từng giây phút yêu thương anh giữ trong tim. Sẽ không bao giờ tan biến. Vì anh nhớ mưa trên con đường mưa. *** Kh ô còn không còn giữ lấy bao ngày mưa còn bên nhau. Không còn bên cạnh anh như ngày xưa ta trao kỉ niệm ! Bây giờ con đường nơi ấy, con đường em đặt tên ” đường mưa “. Giờ em đâu khi trời mưa? [ĐK] : Mỗi khi anh nhìn lại mưa trên đường mưa. Mỗi khi anh tìm bóng dáng xưa ấy đâu rồi. Nhẹ buông cánh tay xua cơn lạnh trong tim. Mong manh những niềm đau gọi tên em từ trong cơn mơ giữa đêm. Giấc mơ chỉ còn lại mưa trên đường mưa. Giấc mơ tan thành mưa ướt vai áo se lạnh. Từng giây phút yêu thương anh giữ trong tim. Sẽ không bao giờ tan biến. Vì anh nhớ mưa trên con đường mưa. ( Mỗi khi anh nhìn lại mưa trên đường mưa. Mỗi khi anh tìm bóng dáng xưa ấy đâu rồi. Nhẹ buông cánh tay xua cơn lạnh trong tim ) Mong manh những niềm đau gọi tên em từ trong cơn mơ giữa đêm. Giấc mơ chỉ còn lại mưa trên đường mưa. Giấc mơ tan thành mưa ướt vai áo se lạnh. Từng giây phút yêu thương anh giữ trong tim. Sẽ không bao giờ tan biến. Vì anh nhớ mưa trên con đường mưa. Mỗi lần nghe lại bài này anh đã khóc thật sự, anh lại càng nhớ em nhiều hơn. Tuy chúng ta bây giờ mỗi đứa một nơi. Mổi đứa có một phương trời riêng, một không gian riêng. Từng câu hát cứ thấm vào trái tim anh, anh cứ đi ngang con đường ấy để gặp được em “Bây giờ con đường nơi ấy, con đường em đặt tên ” đường mưa “. Giờ em đâu khi trời mưa?. Em đến bên anh như một định mệnh :” Phải chăng cơn mưa kia là em? Đến bên anh khi tâm hồn héo khô.Em có còn nhớ không:”. Những lúc đi trên con đường ấy, em thường dịu dàng nói với anh em rất yêu con đường này. Bởi vì nó là một kỉ niệm rất là đẹp của hai đứa. Nó là một khởi đầu cho mối tình chúng ta. Nó cho chúng ta những cơn mưa thật đẹp. Em nói em là một đứa rất thích mưa, có lẽ người ngoài nhìn vào sẽ nói em bị điên. Mưa làm cho mọi người ướt những bộ quần áo đắt tiền , làm cho họ trể công việc .Nhưng em biết anh không phải là một người như vậy đâu, anh cũng yêu mưa giống em phải không”. Ừ thì anh thích mưa thật nhưng chỉ là lúc ở bên em thôi. Còn những lúc không có em nó chỉ là một thứ gì đó xa xỉ, vô nghĩa. Anh nghĩ tình yêu trong anh đã chết từ lâu rùi, nó không còn tồn tại khi em đi, nó vẫn luôn hướng về một người đó chính là em. Ngày em đi me có biết anh đau lắm không, anh đã phải tìm đến thuốc lá. Em từng nói”Cấm anh hút thuốc đấy, nếu anh hút thì em sẽ bỏ anh lun”. Thế mà bây giờ anh hút rồi đây, anh thường tim đến thuốc lá để nhớ về em. Một ngày anh có thể hút đến 10 bao. Anh không nghĩ mình đã lạm dụng quá nhiều vào thuốc. Anh vô tích sự quá phải không em? Ba anh thì đang bệnh mà anh lại nằm lì ở nhà trọ để nhớ về em….Ngày em đi em đã nói là phải quên em đi, không được có một kí ức nào về em nữa….. Cho anh nhớ về em đến hết cái hồi kí này thui….Rồi mai kia anh sẽ quên em, sẽ không nhớ về em nữa, sẽ chăm chỉ học hành……….Tạm biệt em……..Bé mèo của anh…………. Từng giây phút yêu thương anh giữ trong tim. Sẽ không bao giờ tan biến. Vì anh nhớ em trên con đường mưa. “Nè chuyện đó, sao” -Hì để vân Anh suy nghĩ nhóe “Ừ, tùy Vân Anh” Mặt nó tiu nghỉu chảy xệ ra như một thằng nhóc mất kẹo. -Ơ sao hết mưa rồi “Chắc tại mèo xấu quá nên ông trời không cho mưa nữa” -Thịêt không người ta dễ thương thế mà kêu xấu, không biết đâu hu hu “………..” -Ơ thế sao H biết Vân Anh tên mèo “Đó là một bí mật của H, he he không nói đâu” Truyện Sex Gay -Nói đi mà “Đúng khoảng khắc H sẽ nói cho Vân Anh biết” -Hic, giận không thèm nói chuyện nữa “Thui đi về nào, 12g hơn rùi. Mà Vân Anh trồn học không sợ mẹ đánh à” -Có mẹ đâu mà đánh với không đánh Mặt nhỏ thoáng có những nét buồn. Biết là chạm đến nỗi đau trong lòng nhỏ nên nó cười xí xóa gãi đầu. “Thôi để H đưa Vân Anh về hén” -Hông, nói người ta dễ thương mới chịu về “Không nói đó, làm gì H” -Thế thì ăn nhéo nhé Nói dứt câu đó, nhỏ nhéo cho nó vài phát vào eo làm nó đau đến chảy cả nước mắt. Hai đứa vừa đi vừa đùa giỡn làm cho mọi người đi ngang phải ngoái lại nhìn. Nếu ai không biết chắc chắn sẽ nhầm 2 đứa là người yêu của nhau. Điều làm nó ngạc nhiên là nơi Vân Anh ở là một biệt thự sang trọng không kém gì của chú nó. Căn nhà có màu xanh mang đậm chất phương tây nằm trên khu NBT. Nó ghi nhớ nhanh cái địa chỉ nơi đây rùi móc điện thoại gọi cho bà chị. Vừa móc ra nó đã thấy gần 10 cuộc gọi nhỡ của bả. Sao nó không nghe tiếng chuông nhĩ, nó gấp rút điện lại cho bà chị. -………….. “Chị, em xin lỗi tại em có việc bận nên trốn học -………….. “Chị, chị sao thế, chị Ty đâu rùi -…………… “Rồi chuẩn biết lun, giận chứ gì… Nói cái gì đi, tốn tiền điện thoại mà” -…………… “Không nói em cúp dt đi lun đó” -Hix… nhóc đi đâu vậy, biết chị lo lắng cho nhóc lắm không “Chị, chị khóc à. Em xin lỗi chị đừng khóc nữa em mới đi có 5 tiếng chứ nhiu” -Đồng ý là em đi 5 tiếng không sao, nhưng em chưa biết đường mà, lạ nước lạ cái. Lỡ em bị bắt cóc ai ghẹo chị nữa “Thế giờ chị có qua chở em về không” -Uhm đang ở đâu dậy “Em ở khu NBT chỗ quán nước YK này” -Ngồi đó nhé, chị ra liền Cúp máy nó ngồi thẫn thờ suy nghĩ , sao bà chị này quan tâm nó thế. Đã thế còn bị bắt cóc thì ai ghẹo chị. Nó đã có mối ngi ngờ chắc chắn đang có chuyện gì đó rất rất là mờ ám đang diễn ra. Nó ngồi uống ly nước mía mà nhai rột rột làm mọi người xung quanh phảỉ đâm chiêu nhìn nó. Sau 15 phút nó cũng nghe tiếng con ab đang chạy lại gần. Nó đưa tay ngoắc bà chị cho bả biết nó đang ở đây -Trời, H sao em ướt nhẹp thế này “Em bị mắt mưa” -Mắt mưa sao không tìm chỗ tru nào đó “Hì, em đang tiếp tục chiến dịch mà” -Chiến dịch gì Thấy bà chị không hiểu nó nháy mắt rùi chỉ về căn nhà của nhỏ. Bà chị cũng lờ mờ hiểu ra rùi thở dài 1 tiếng. -Lên xe về còn tắm rửa nữa, ướt nhẹp hết rùi “Ớ mà chị này em trốn học buổi sáng có sao không” -Chị kêu giám thị báo danh luôn tên em rùi, không sao đâu “Chị là kute và dể thương nhất lun đó he he” -Xì, chỉ được cái mồn là giỏi Thế là chị chở nó về nhà, nó loay hoay ở nhà cũng đến tối chả biết làm gì thế là lấy dt ra nhắn tin với nhỏ. Lúc này nhỏ chưa biết nó là lì lợm nhé. “Hey, mèo đang làm gì đó” 20 phút sau mới thấy tin nhắn trả lời………. -Ừ thì mèo đang ngủ “Dậy đi 6g rùi, ngủ như heo ấy” -Để người ta ngủ mà, hix nhắn tin hoài “Ừ thế mèo cứ ngủ nha, tí có gì nt với lì lợm” -Khoan dậy rùi, nhắn tin kêu người ta thức giờ hết ngủ được roài “Sao không ngủ tiếp đi” -Hết ngủ được oài, mà mèo tò mò lì lợm là ai quá “Tới lúc lì lợm sẽ cho mèo biết” -Xì, không thèm. Thui mèo đi ăn cơm tối tí có gì nt tiếp nhé “Ừa, pi pi mèo. Ăn cơm ngon miệng” Nhắn xong tin cuối nó lại lao vào mài mò cái máy tính. Chắc chắn nó còn phải xài nhiều cho tương lai nên nó phải tập cho quen trước. 2 tiếng sau thì mèo nt với nó bảo: -Lì lợm, mèo buồn quá “Sao thế” -Mẹ kế lại chửi mèo À thì ra là mẹ kế, thế mà nhắc đến mẹ ruột thì nhỏ lại buồn………… “Ừ không ai chọn được người mẹ” -Hã “Mẹ là chuyện của ba nên mình không can thiệp được” -Ừ, mà lì lợm nè. Mèo được người ta tỏ tình đó nha “Ai thế, ai mà đâm đầu vào chổ chết thế” -Xì, nói thiệt mèo dể thương lắm đó nhe, khối chàng theo nè “Mà anh chàng đó có được mèo đồng ý không” -Hì Mèo rất vui, lúc đó tính đồng ý lun roài. Mà tại thời gian còn dài nên suy nghĩ đã “Ờ…thui cũng 9g rui đó. Mèo ngũ sớm đi, nổi mụn lì lợm nghĩ chơi lun” -Ừa tạm piệt lì lợm “G9…………” Nó leo lên giường dù biết ngày mai là chủ nhật nhưng nó vẫn ngủ sớm. Chắc là tại hôm nay là ngày đầu tiên nó tỏ tình. Nó sẽ ghi sâu cái ngày hôm nay để mai sau lấy ra ôn lại. Sẽ có một kỉ niệm thật đẹp cho nó và nhỏ. Nhớ lắm cái con đường xưa Nhớ lắm cái con đường mưa NHớ lắm anh và em cùng đi Nhưng bây giờ nó đã xa theo gió. Sáng dậy nó lấy điện thoại chúc nhỏ buổi sáng tốt lành rùi nó tót ra ngoài tập thể dục với bà chị. Tập xong đâu đó nó lại phóng lên phòng chuẫn bị để đi xem phim với bả. Bà chị kêu là hôm nay buồn nên muốn rủ nó đi xem phim với lại đi ăn thêm vài thứ. Nó thừa biết là bả muốn đốt cho hết cái chủ nhật này mà. -Xong chưa H “Chờ em tí, 5 phút nhé” -Ừa, nhanh lên
Truyện Sex Cực Sướng Nguồn Truyện: Truyện Sex Cực Sướng .
Trang: [1] [2]
bài viết truyện sex hay nhấtTRUYỆN SEX NỔI BẬT
truyen sex gay 18Đêm Lạnh Lẽo ( truyện sex đồng tính Nam cảm động )
truyen sex loan luan viet namGia Đình Ăn Chơi ( truyện loạn luân gia đình có thật )
Wap Doc Truyen Sex Hoc SinhNgủ Với Con Cô Giáo ( truyện ngắn học đường ký sự )
truyen sex loan luan 2014Con Muốn Làm Tình Với Mẹ ( truyện loạn luân hay và mới nhất )
truyen sex loan luan moiNốt Ruồi Kín ( truyện sex mới về gia đình )
. Tác Giả: Ngân Khánh .
. Sơ Đồ Wap: SiteMap
. Trang Chủ: Wap Sex
. Lượt Xem: 1401
.Trực Tuyến:


Chuyên Mục: Truyen Sex Hay Nhat, wap sex, Game iwin, Truyen Loan Luan, Game Mobi Army 2, Game Ba Khi Giang Ho, SMS Chúc Mừng Noel